Từ Kế Tường - Một chương tặng quá khứ


Những cọng râu cuối tuần được nhổ lên khỏi chiếc cằm giá băng trong một đêm mưa nằm chờ giấc ngủ đến 

Cây kẹp sắt mỏng bóng loáng như cành trâm của em dùng cài mái tóc rối tung vì cơn gió bão 

Cây kẹp sắt chết sau cơn mưa không hờn oán 

Tôi còn lại những ngón tay dài 

Không biết để làm gì. Nếu không phải để cầm lấy các thứ bằng sắt khác 

Một con dao găm chẳng hạn, hoặc là để vuốt ve chơi da mặt mình 

Không biết để làm gì. Thật là một nỗi ngớ ngẩn kỳ cục 

*

Phải không em ? Làm sao anh nói được 

Cơn mưa nhịp nhàng đồ xuống trái tim đá xanh được nặn thành tượng mộ lão già ngày xưa quét lá trong công viên nhìn thấy chúng ta hôn nhau 

Lão già chết cùng với lãng quên của cỏ và đá sỏi 

Bên cạnh con sông thật buồn 

Phải không em ? làm sao anh nói được 

Những thứ ấy vô tình làm chúng ta đau đầu như dòng độc dược chảy âm vang trong đường xương sống 

Ôi tình yêu vẫn là những vết chém thật đau dù rằng chúng ta được nặn bằng đá xanh 

Tất cả bằng đá xanh 

*

Tiếng dương cầm trong hư không đã gãy ngang cùng nỗi nhớ của một người sắp chết biết mình chưa cạo râu 

Điều này làm hắn ân hận suốt đời 

Như anh 

Đã có lần quên em đang đi trên chuyến xe lửa về quê vào một ngày cận tết. Anh quên và vô tội như những con hà ghê tởm, tanh tưởi bay vào miệng em tự tử. Lúc này em cần một múi chanh, cần hơn tình yêu buồn bã của chúng ta 

Phải vậy không? 

Chuyến xe lửa chưa trở về trong trí nhớ. Vẫn là cơn mưa sầu thảm ngoài cửa kính một khu rừng. Anh phất tay ngỡ đã va vào vách núi xám đen 

*

Đêm vẫn đến, bình thản như xóm nhỏ 

Anh vẫn có những cọng râu dài thật bực bội không biết mọc từ lúc nào trên chiếc cằm giá băng 

Đêm lấp lánh vỏ ốc ngủ sắc để trang hoàng căn phòng tối mù mù với hàng loạt tiếng kêu khẩn thiết. Những chiếc răng của anh 

Đã nghiến nát em 

Thôi giọt nước huyền dịu ngọt ngào tiết ra từ quá khứ, hãy trôi đi trên chiếc máng thời gian. Anh còn lại lá xanh trong hơi thở mọc rộn ràng qua giấc mơ 

Em ngủ trong khu vườn không chim. Loài dã thú nào đó đã chết đi sau khi băng qua đường xe lửa trở về 

*

Những thứ ấy còn lại bao bọc lấy anh như một lớp sương muối mỏng 

Thật đau đớn vô cùng em biết không 

Anh đáp chuyến tàu đầu tiên ngang qua cánh đồng chưa mọc cỏ xanh 

Chỉ toàn đất mới và kinh lạch hằn hằn bao nhiêu năm trên lưng quê hương. Còn sự độc ác nào hơn 

Anh phải bịt mắt lại bằng chiếc khăn có thêu hình bóng chiếc tháp cao vút lên khỏi những đám mây nặng nề ụp xuống 

Chiếc tháp không bao giờ cho anh thêm hy vọng 

Dù rằng ngày khởi đầu trong ẩm đục của một cơn mưa hứa hẹn nhiều đau buồn 

*

Chuyến tàu đó không về. Anh khô héo những bước chân. Tiếng một một loài chim xa xứ gầm thét đâu đó trong bìa rừng 

Anh cũng có thể là một loài thú nhớ quê hương. Loài thú cắn nát tự do trong hàm răng ngọc thạch một đêm nào trăng sáng rực rỡ ảnh lưu ly 

Anh kêu gọi em từ nỗi giá băng đằm đằm đa thịt. Tiếng tìm ru héo hon giấc ngủ kinh hoàng 

Ôi những lưỡi dao găm lần lượt xuyên qua trí nhớ chết. Anh dò dẫm từng bước trở lại vùng cỏ mọc rợn mặt trời từng sớm tinh mơ 

Chuyến tàu băng rã không về kịp lúc nên mãi mãi vẫn là người yêu dễ thương gặp đêm nào đó trong mưa 

Phải không Thúy, phải không Thúy, em làm sao biết được